Có một nơi như thế...

Lần đầu tiên mới tới Hà Nội, tôi không khỏi bỡ ngỡ khi tìm nhà của một người quen là một tổ trưởng khu phố văn hóa. Thấy có mấy đứa trẻ con đang nô đùa ngoài ngõ, tôi hỏi: “Này các cháu có biết nhà ông tổ trưởng ở đâu không?” 

Một đứa trẻ trai, trạc trên dưới 10 tuổi, ngước nhìn tôi bằng ánh mắt xấc láo, ranh mãnh, đáp gọn lỏn: “Biết, nhưng đéo chỉ!

Tôi lắc đầu đi sâu vào khu phố văn hoá, gặp một thanh niên hỏi: “Anh ơi, anh có biết nhà ông tổ trưởng ở chỗ nào không ạ?”.

Gã trẻ tuổi này chẳng thèm dòm ngó gì đến tôi, trả lời cộc lốc: “Ðéo biết!”

Khi gặp ông tổ trưởng, tôi đem chuyện này kể cho ông ta nghe với lời than thở: “Anh ạ, các bậc phụ huynh ở đây đã không dạy dỗ con em hay sao mà để chúng nó ăn nói với khách thiếu lịch sự đến thế ạ?

Chẳng cần suy nghĩ gì, ông tổ trưởng đã thuận miệng trả lời tôi ngay: “Có dạy đấy chứ, nhưng chúng nó đéo nghe!

Lúc ấy cô em gái của ông bạn tôi là cô giáo dạy văn, vừa đi dạy về và tôi đem chuyện ấy ra kể lại. Thay vì trả lời trực tiếp cho tôi, cô giáo xin phép thuật lại một chuyện như sau: - “Hôm ấy em giảng bài văn, có đoạn kể thành tích anh hùng và dũng cảm của nhân dân ta đã đánh Pháp, đánh Mỹ v.v… Cuối cùng gọi một em học trò lớn nhất lớp, bảo nó cắt nghĩa hai chữ: “dũng cảm là gì?”. Nó đứng lên suy nghĩ một lúc rồi đáp gọn lỏn: - Nghĩa là… là… đéo sợ!

Sau đó em lại có cuộc tiếp xúc với ông trưởng phòng giáo dục và đào tạo quận, liền đem chuyện thằng bé học trò đã cắt nghĩa 2 chữ ”dũng cảm” là: “đéo sợ!” cho ông nghe.

Nghe xong, ông trưởng phòng tỏ vẻ đăm chiêu, ra điều suy nghĩ một lúc rõ lâu. Cuối cùng, ông nghiêm nghị nhìn tôi, rồi gật gù như một triết gia uyên bác vừa khám phá ra một chân lý, chậm rãi đáp:

- “Ừ, mà nó cắt nghĩa như thế cũng đéo sai!”